Wap 3G-The gioi Game,Giai tri - Cong nghe di dong

Bạn đang xem Nhà nàng ở cạnh nhà tôi

Tên truyện: Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
- Tác giả: Li ni thông minh
- Tình trạng: Đang cập nhật
C1.
Mới sáng sớm đã bị bấm chuông inh ỏi. Bực mình. Mình lật chăn vùng dậy, chạy xuống nhà với cái quần đùi không thể chóe hơn.

Tưởng nhà có thư hay điện báo hay thu tiền điện gì gì đó. Ai dè nhỏ hàng xóm. Mình mừng thầm chắc bác nhà bên nấu xôi chè gì đó bảo nhỏ đem sang cho nhà mình chút. Chưa kịp nói gì nhỏ đã đẩy cửa cổng bước vào, mặt mũi hằm hằm như thịt bằm nấu cháo, tát mình cái BỐP!

Rồi chẳng để cho mình kịp la lối gì, nhỏ hét luôn một chàng. Lúc này mình vừa xoa mồm vừa tròn mắt nhìn nhỏ. Nhỏ này hôm nay bị khùng sao ý, sáng sớm bấm chuông vô nhà tát người ta xong còn chửi. Mình thề là nhà mình có chó là mình chạy vào thả cho nó đuổi nhỏ chạy chết luôn. Mặt mình lúc này chắc kinh hãi lắm. Nhỏ thì cứ xa xả. “Anh bị điên hay sao? Anh là thằng vô duyên nhất trên đời. Anh không gỡ ngay nó xuống thì đừng trách tôi, thần kinh…” bla bla.

Mình cá cả mạng sống cùng cái quần đùi hoa mình đang mặc là mình hiểu nhỏ nói gì thì mình bị sét đánh ngay. Hay nhỏ này đánh ghen nhầm người?

Nhỏ về rồi mà mình vẫn run. Bình thường ỏn à ỏn ẻn nói không nên câu mà sao hôm nay như vừa mới uống phải đống thuốc lắc vậy trời

Tỉnh luôn cả ngủ. Mình vừa bật máy tính, vừa vặn vẹo hàm xem có gãy cái răng nào không. Đau như trèo cau bị ngã. Vào trang cá nhân, tá hỏa, có cái ảnh của mình vừa bị báo cáo vi phạm. Mình nhớ là hôm qua mình có đăng ảnh nude hay sex gì đâu . Nhấn vào thư thông báo. Xém té ghế.

Trời ơi, sao mình quên nhanh thế. Sáng qua mắt nhắm mắt mở ra ban công vươn vai, nhìn thấy ngay em hàng xóm bắc ghế ngồi ngoài ban công nhà ẻm… nhổ lông nách. Hứng lên chụp cho em một tấm. Mang vào post lên face kèm theo caption: “Mới sáng ra đã thấy em hàng xóm nhổ lông nách”. Sau đó lũ bạn mình vào chém nhau tơi tả, cười rũ rượi.

Thôi xong rồi.

Cái ảnh có rõ mặt đâu Ai biết em nó là ai mà hùng hổ sang tát mình lệch mặt thế này. Đã thế, không gỡ ảnh xuống đấy. Xem làm gì được nhau. Nói năng nhẹ nhàng đây còn nghe. Đã châm mìn thì anh phải ném.

Mình mắm môi mắm lợi viết cái sờ tát tút mới: “Vừa bị ẻm hàng xóm tát. Cuộc chiến chính thức bắt đầu!”

Xong đâu đó, mình bỏ xuống bếp ăn sáng. Nghĩ mình có khốn nạn quá không ta? . Thôi kệ, thỉnh thoảng quậy cho vui. Sống cạnh nhà nhỏ mấy năm trời mà chả được lần chào hỏi bắt chuyện. Nhất là cay cú mối thù vừa bị tát nổ đom đóm mắt. Không cho qua được.

Ngày mai, cái gì đến sẽ phải đến
C2.
Từ ngày hôm đó đi học, mỗi lần bước ra khỏi cổng mà mình phải ngó trước ngó sau mãi mới dám phóng ra đường. Gì chứ, con gái mà bị dìm hàng khùng lắm. Nhỡ đâu em ý điên lên lựa thời cơ lao ra phang cho mình một gậy lăn quay ra trấn thương não thì mình biết ăn vạ ai? Vì mấy cái lông nách mà sống đời sống thực vật chết không cam lòng

Facebook của mình tự nhiên tăng lượt theo dõi vùn vụt, yêu cầu kết bạn đến mấy chục người. Hầu hết là bạn bè anh em nhà nhỏ. Nhỏ này định spam cho mình ăn hành đến khi mình gỡ ảnh hay sao ý. Chiều lòng nhỏ, mình cho cái ảnh thành tin nổi bật trong trang facebook, ngày nào cũng đổi thời gian về hiện tại cho nó cứ hiện lên đầu trang cá nhân.

Mới hai ngày mà cái ảnh của mình mấy trăm lượt like và hơn nghìn comment. Chẳng có lấy cái comment nào của mình và nhỏ. Hầu hết là phe của mình và phe của nhỏ chửi nhau. Phe của nhỏ thì toàn mấy nhóc lít nhít, có cả mấy nhà người lớn vào chửi mình vô đạo đức vô văn hóa thậm tệ. Phe của mình thì cười sằng sặc cãi: “Mới đầu chả biết ẻm là ai, nhờ người của ẻm mà giờ ẻm ra đường ai cũng biết, chúc mừng =))”. Người ngoài cuộc cứ múa may quay cuồng còn người trong cuộc thì im ỉm đóng cửa. Người đau khổ, kẻ hả hê.

Sáng sáng ra vươn vai không thấy nhỏ hàng xóm nữa. Cửa phòng nhỏ cứ đóng im ỉm. Mình vươn vai, ngó ngó vài cái rồi đi vào.

Hôm nay ăn cũng không thấy ngon nữa. Cảm giác tội lỗi thế nào ý. Mình gặm nốt cái bánh mì, định bụng lát lên gỡ cái ảnh xuống để mai em ý ra đường còn dám ngẩng mặt lên với bạn bè. Cứ thế này, mọi chuyện quá lên, em đi kiện mình xâm phạm đời tư cá nhân thì bỏ xừ.

Mẹ bảo mình lên gác rút cho mẹ ít quần áo. Ừ thì lên rút xong xuống giải quyết hậu quả. Mở cửa ban công, giật bắn mình. Nhỏ đang rút quần áo. Mình lúi cúi vơ đống quần áo nhà mình vào để nhanh chạy xuống nhà. Nhỏ này tát đau lắm, suýt gãy răng, nhỡ đâu điên quá bẻ cong song sắt chạy sang xử mình thì tàn đời trai.

Quay sang nhìn trộm nhỏ. Muốn khóc thét. Trên tay nhỏ là đống quần đùi hoa của mình. Chả biết nhỏ thò tay rút trộm, hay là gió bay sang. Nhìn mặt nhỏ vẫn hằm hằm như hôm trước. Chắc đống quần của mình bị xé tan nát quá. Mình đứng đờ người. Cố gắng lắm mới dám mở lời: “Đằng ấy cho tớ xin..”

“Mơ nha cu! Dám chơi chị à?”

Mình nghe xong tí ngất. Ít ra mình cũng hơn nhỏ 2 tuổi. Ăn nói hàm hồ vậy trời ! Chưa kịp phản ứng, nhỏ cúi xuống nhét đống quần đùi của mình vào lỗ ống thoát nước luôn. Mình khóc không nổi. Nay lại phải nhờ mẹ đi mua quần đùi cho. Mà đống quần kia mới mua chứ lâu đâu.

Facebook của mình hôm nay có stt mới.

‘‘Chỉ vì mấy cái lông nách mà mất quần đùi’’
C3.

Mấy ngày nay, 2 thứ xuất hiện nhiều nhất trong những giấc mơ của mình là cái nhíp và quần đùi hoa. Cái nhíp khỉ gió kia thì mình chả quan tâm. Nhưng cứ nhắc đến quả quần đùi hoa thì ruột lại đau như cắt, nước mắt lại đầm đìa. Tất cả tài sản của mình đã ra đi vào cái ngày chả mưa chả nắng. Hôm đó mặc quần kẻ sọc của bố mà không dám bước ra cửa phòng. Mà các cụ già cũng có cái mốt đẹp thật. Mặc quần đùi kẻ sọc trông không khác gì tù nhân.

Sáng sớm mình lại ra cửa vươn vai. Mình thề rằng nếu được trả lại đống quần, mình nguyện sẽ mua nhíp cho em hàng xóm dùng cả đời, bao giờ không có lông nách mà nhổ nữa thì thôi. Đang suy nghĩ miên man thì giật mình vì bên ban công nhà nhỏ có tiếng động. Quay sang vẫn thấy cửa phòng đóng im ỉm. Thấy ghê !

Hôm nay ra ngoài chẳng cần ngó nghiêng nữa. Nhỏ mà xông ra là mình chiến luôn. Bây giờ là nỗi đau ngang nhau, hận thù bằng phẳng.

Tối đi học về, mẹ đã mua cho mấy quần đùi rồng bay phượng múa. Chỉ tội chưa được mặc vì mẹ bảo phải giặt không mặc luôn sẽ bị ngứa… Mình nhăn nhó cho đống tài sản mới vào máy giặt.

Mò mẫm lên facebook xem có gì hấp dẫn. Sao hôm nay chẳng thấy động tĩnh gì ở cái ảnh của nhỏ thế nhỉ ? Hủy được vài cái quần đùi của mình mà hả hê tới mức dừng trận chiến rồi sao ? Mình lần mò sang face nhỏ, mà nhỏ có cái ava lừa tình dã man, cũng nháy mắt chu mỏ như ai.

Khóc thét. Vào trang cá nhân của nhỏ mà mình như bị sét đánh ngang tai. Chình ình nổi bật giữa trang là ảnh mình mặc quần đùi sọc đứng ngoài ban công vươn vai uốn éo. Cái caption cũng không thể đau lòng hơn.

‘‘Sớm ra thấy anh hàng xóm uốn éo luyện hàng’’

Mà cũng phải công nhận đi. Nhìn mình trong ảnh thấy kinh. Người gì gầy nhẳng toàn tay với cẳng không à. Mà trong lúc vươn vai trông cái dáng mình thật khó đỡ, ưỡn đúng chỗ cần ưỡn. Quả ảnh này mà mấy đứa trong lớp nhìn thấy thì mình đến phải chuyển trường

Khỏi phải nói. Giờ mới hiểu vì sao hôm trước bị tát tí gãy răng. Chính mình đây còn không giữ được bình tĩnh, chỉ muốn vạng cho nhỏ một chày. Họ hàng anh em nhà nhỏ được bữa cười thả phanh. Mà mất dậy cái là bạn bè mình mới khốn. Chúng nó vào hùa cười rũ rượi, bình luận chém mình tơi tả cùng phe địch. Tự nhiên còn mỗi mình mình một phe. Không bị ai đánh mà người mình đau ê ẩm, như vừa bị vứt vào cối xay.

Hằm hằm lên tầng thượng phơi quần áo. Mình ngó sang bên sân nhà nhỏ xem có cái quần nào của nhỏ mình khều về nhét ống thoát nước nhà mình cho bõ tức. Vậy mà nhỏ đã rút hết quần áo từ bao giờ rồi. Đành ngậm ngùi phơi quần. Hôm nay mình cẩn thận phơi ra phía xa sân nhà nhỏ, dùng kẹp hẳn hoi cho gió không thổi bay sang. Mất đống quần này chắc mẹ cho mình cởi truồng luôn mất.

Được lắm, đợi đấy hàng xóm !

Lần đầu tiên mình vừa phơi đồ vừa nghiến răng
C4. Vừa mò mẫm mở lại máy, nghĩ cách trả thù thì mất điện ! *mặt ngu*. Mẹ mình gọi với lên, giọng vang khắp nhà
- Hoàng ! Xuống đây ngay ! Sang nhà cô Thi đòi hộ mẹ cái đèn tích điện !

Gì vậy mẹ ơi ? Sang nhà nhỏ hàng xóm lấy đèn á ? Không đời nào ! Mình run rẩy lết ra cầu thang thương lượng :
- Mẹ xinh đẹp ơi, mẹ lấy hộ con. Con không có quần !
- Một là mặc quần dài vào sang lấy, hai là từ mai mẹ cắt mạng !

Không đời nào ! Cắt mạng vào lúc này ngang với cắt tiết mình. Lần mò tìm quần dài mặc không khác gì người mù. Mình chỉ ước giờ có điện, mình nguyện làm thân trâu ngựa lấy em nào ế con bác thợ điện để trả ơn.

Bấm chuông nhà nhỏ mãi không thấy nhỏ ra. Mình lững thững về nhà. Mẹ đợi lâu quá nên cáu, gắt um lên :
- Thiếu i ốt hả Hoàng ? Mất điện bấm chuông ai nghe ?
Lại lững thững sang. Cô Thi đi công tác mấy ngày nay. Chỉ có nhỏ ở nhà. Mình gọi chắc gì nhỏ đã ra. Bực quá nhặt đá ném chó. Con chó becgie nhà nhỏ sủa ẩm lên, sồ chân lên cổng. Nó mà thoát ra được mình chỉ còn nước vào viện nằm.

Nhỏ mở cửa đi ra. Mặt nghiêm như đi họp quốc hội. Nhỏ quát con chó im lặng, đứng trong sân hỏi:
- Gì đây? Định tát lại hay đòi quần!
Choáng! Nghe nhỏ nói mà ù cả tai.
- Định làm cả 2! Sao không?
Nhỏ cúi xuống tháo xích chó. Mình nhìn thấy thế bủn rủn chân tay. Đấu với nhỏ còn có cơ thắng chứ đấu với chó thì hết đường lành lặn.
- Ế… không! Mẹ đằng này bảo đằng này sang đòi đằng ấy cái đèn tích điện!
- Đây chả mượn mẹ đằng ấy!
- Đằng ấy không mượn nhưng mẹ đằng ấy mượn.
- Thế thì đằng ấy đi mà đòi mẹ đằng này.

Nói xong nhỏ quay vào nhà luôn. Quá quắt! Mình đứng như trời trồng ở cổng nhà nhỏ. Muốn lao vào bóp cổ nhỏ chết tươi mà sợ con becgie. Cú quá. Nhỏ chơi trò chó thì mình chơi trò mèo. Mình về cửa nhà rồi hét ầm lên:
- Mẹ ơi! Con đòi đèn nhưng cô Thi không trả.
Chó mấy nhà đối diện nghe thấy tiếng hét, sủa ầm ĩ. Mấy đứa trẻ hàng xóm ló đầu ra cổng nhìn. Ngượng quá, đành… đứng huýt sáo chống chế.

Có vẻ có hiệu quả. Nhỏ hàng xóm mở cửa cái XOẠCH, mở cổng cái RẦM, hằm hằm bước đến gần mình. Mình vẫn còn hãi cái tát hôm trước nên tư thế phòng thủ. Nhỏ mà tát nữa là mình không nhịn nữa đâu. Ai dè nhỏ đứng nhìn mình chăm chăm, mình cũng đứng nhìn nhỏ chăm chăm. Chỉ cần không tát mình hay sàm sỡ mình mà cứ nhìn thế này, mình đấu đến khi nào có điện thì thôi. Nhìn chán, chắc thấy mình đẹp trai quá, nhỏ quắc mắt nhìn chỗ khác. Mình đang mừng thầm thì nhỏ quay lại phía mình, tống thẳng cái đèn tích điện vào ngực mình, tiện thể lúc mình đang đau đớn, nhỏ nã cái guốc vào dóng chân mình. Học võ hay sao mà đá đau điếng. Trong lúc hoảng loạn quá, lại sợ trời tối, nhỏ đạp cho mình mấy phát nữa thì mình hết đường sống, mình hét ầm lên:

- Mẹ ơi con cô Thi đánh con!

Nhanh như cắt, nhỏ thụi cho mình một quả đấm nóng hổi ngay mũi rồi chạy biến vào nhà. Bỏ mặc mình ngã dúi dụi dưới gốc cây xà cừ. Ngàn lần trong giấc mơ, vạn lần trong ác mộng, cũng không có cảnh tượng nào hãi hùng đến thế này.

Mẹ hốt hoảng chạy ra đỡ mình dậy. Bật đèn lên soi. Vừa nhìn thấy mình, mẹ chửi ầm ngõ:
- Mất dậy. Mới ra đường đã gây sự với thằng nào để nó đấm cho sưng mặt thế này?
Mình mếu máo thanh minh:
- Con cô Thi đánh con!
- Thằng mất dậy, mày nói vớ vẩn cô ra tát vỡ mồm mày giờ. Đi vào nhà ngay.

Mẹ cầm đèn vô nhà luôn. Đau lòng quá. Vừa lết vào nhà thì có điện. Mẹ nhét vào tay mình lọ dầu rồi ngó xem mình có xây xát gì không. Vừa dòm xuống phía dưới, mẹ cười ầm lên:
- Ra ngoài đường mà quần chưa kéo khóa. Mất nết!
Mình tia ngay xuống, thấy cửa sổ mở tung, cái quần kẻ sọc của bố còn lòi cả ra ngoài. Nhăn nhó cầm lọ dầu đi lên gác. May mà trời tối om chứ không mình lại thành hot new trên facebook nhỏ đáng ghét kia.

Ngồi phịch xuống giường, cởi quần dài ra. Chân mình đã kịp đỏ và chuẩn bị chuyển sang thâm tím. Mũi mình đau đến mức phải thở bằng mồm. Mình nằm vật ra giường. Với lấy điện thoại vào facebook.

Trạng thái mới: “Qua mất quần đùi, hôm nay vỡ mũi”

Giấc mơ của mình đêm nay không còn có nhíp với quần. Luẩn quẩn trong tâm thức là hình ảnh mấy cái đèn tích điện chạy tứ tung, đấm đá nhau vỡ kính vỡ quai.

C5.

Sáng nay mình dậy sớm vì mũi đau nhức quá. Chân cũng đau thấu xương. Nằm nghĩ mãi về nhỏ. Tự nhiên mình muốn xin lỗi, muốn làm hòa quá. Nửa vì sợ nhỏ, nhỏ lắm chiêu như thế, biết đâu còn tìm trò hại mình dài dài. Nửa thấy có lỗi vì đã đem nhỏ ra làm trò cười cho thiên hạ.

Tiếng chuông cửa làm mình giật bắn. Cảm giác y như cái hôm bị nhỏ gọi xuống tát. Mình tập tễnh xuống nhà. Vừa ló đầu ra, suýt ngã vì nhìn thấy nhỏ đứng ở cửa. Lại gì nữa đây? Mình không dám bước thêm bước nào nữa, cứ đứng trong nhà nói vọng ra:

- Gì vậy? Hôm qua đánh chưa hả à?

Nhỏ thò tay vào cổng mở then. Óe! Mẹ đi làm không khóa cổng. Chẳng hiểu sao mình run như cầy sấy. Sợ quái gì nhỏ chứ, mình to gấp đôi nhỏ, cùng lắm đóng cửa đè ra hấp >”< hừ. …

Nói thế nhưng vẫn sợ. Nhà mình không có chó. Nhỏ cứ phăm phăm đi vào, tay cầm đống gì đó bùi nhùi. Mình lui lui vào bên trong cầu thang.

- Này nha, đánh nữa là đằng này không nhịn nữa đâu, đằng này đánh lại đấy!

Nhỏ nhìn mình cười nhăn mũi. Mình như bị điện giật, tay buông thõng không đề phòng gì nữa. hic.

- Mẹ tôi đi công tác về mua quà cho nhà đằng ấy đấy. Còn kia là xôi sáng nay mẹ tôi nấu, ăn đi còn đi học.

Người mình mềm như bún. Nhỏ đi ra đến ngoài sân rồi mà mình vẫn lơ mơ xem đang mộng du hay đang tỉnh. Lật đật chạy theo nhỏ, ăn vạ được câu:
- Mũi tôi thế này ăn sao giờ? – Mình chỉ chỉ lên cái mũi sưng như quả cà chua
- Không ăn được hả?

Nói xong nhỏ lại hằm hằm đi vào. Mình biết mình lại sai gì rồi. Lại lui lui vào nhà giữ thế thủ. Nhỏ tiến về phía bàn, ôm đống đồ vừa cho, hất hàm với mình :
- Tôi mang về cho con Su nhà tôi ăn.
- Khôngggggggggg !

Mình nhanh tay giật đống đồ lại luôn. Gì chứ ? Vô lý, cho người ta rồi còn đòi lại mang về cho chó ăn. Cú quá mà không làm gì được. Nhỏ dí dí cái nắm đấm lên phía mũi tôi nạt :
- Đừng để tôi phải đánh nữa nha. Lúc ấy lại trách tôi không yêu thương súc vật.
Đi được đoạn nhỏ còn quay lại chọc mình :
- Hôm nay chưa vươn vai hả ?
Cay cú thật. Mình đứng giữa nhà, quần đùi cởi trần, ôm đống bánh cu đơ với nắm xôi trông như thằng rồ.

Vẹo một nắm xôi rồi lên gác rút quần áo. Mỗi lần nhai là mỗi lần mũi đau tê tái. Bị nhỏ con gái trông như con ngóe đấm có một phát mà đau như húc đầu vào cột điện. Đang trệu trạo nhai, mình sáng mắt khi nhìn thấy hai cái áo đồng phục trắng của nhỏ treo phất phơ ở ban công. Mình sung sướng ngó nghiêng xung quanh, cầm cái gậy phơi quần áo nhà mình khều khều hai cái áo ấy về. Lần này thì chết nhé nhỏ. Hôm nay anh cho nhỏ cởi trần đi học luôn.

Tót xuống phòng, mình treo hai cái áo của nhỏ vào tủ. Mùi con gái thơm dã man. Tự nhiên người mình cứng đơ à. Khỉ gió! Thay quần áo chuẩn bị đi học. Bỗng dưng chột dạ. Không biết sau vụ này cái gì sẽ xảy ra nữa. Nhưng mình cũng ngoan cố muốn chiến đấu đến cùng.

Vi vu chầm chậm trên đường vì dù gì tiết hai mới vào học. Có xe bus đi qua làm mình nhìn mãi vào tấm poster dán trên thân xe. “Là đàn ông, tôi không đánh phụ nữ”. Ý nghĩa thì có đấy nhưng sao nghe slogan củ chuối thế. Tự nhiên thấy bức bối. Lại nghĩ tới nhỏ. Mình trả thù một đứa con gái thế thì có nhỏ nhen quá không?

Ở lề đường có một bóng người quen thuộc. Là nhỏ! Không sai. Nhỏ lúi húi bên lề đường cạnh chiếc xe đạp trắng. Coi bộ hỏng xe rồi. Mình đi chầm chậm ngó rõ một lúc rồi phóng thẳng luôn. Cho nhỏ chết. Sống ác quá nên trời phạt đấy. Đi được đoạn lại thấy khó chịu. Vòng xe lại nhòm nhỏ. Nhỏ vẫn lúng túng, có vẻ bất lực lắm rồi. Mình đành tấp xe vào lề đường chỗ nhỏ.

Nhìn thấy mình nhỏ giật bắn. Mặt kiểu hãi hùng hoảng sợ chứ không phải khuôn mặt hằm hằm lúc đánh mình đâu. Mình trống xe rồi bước đến trước nhỏ.

- Gì? Thả lỏng đi. Đây không đánh con gái!
- Ừa! Vậy tới đây làm gì?
- Giúp đằng ấy chứ làm cái gì? Hỏi rõ có duyên.
- Hơ…
- Hơ quả mơ. Đứng dẹp ra!
- Ừ…
- Ừ quả xà cừ, có mỗi cái xe sửa mãi không xong. Ăn hại!

Mình vừa lúi cúi tháo hộp xích ra. Mà thời buổi này người ta đi xe đạp điện hết rồi, nhỏ còn đi cái xe mi ni xích hộp này làm chi? Kì quặc. Vừa sửa vừa quát một hồi. Mình đang được đà lên mặt, quay sang nhỏ. Trời ơi! Mình suýt chết đứng luôn. Nhỏ đứng khóc từ bao giờ. Mà khóc không ra tiếng gì hết. Cứ nhìn mình rồi nước mắt chảy tràn ra má. Không hiểu khóc vì giận mình mắng, hay khóc vì cảm động nữa. Run quá. Mình đâm ra lúng túng, đứng gãi đầu cật lực. Không biết nói gì cũng không biết làm gì. May mà nhỏ biết ý, cúi mặt xuống lau nước mắt rồi đạp thử xe.

Xe quay tít lừ rồi. Mình sửa mà. Ngó ngó xem nhỏ còn khóc không. Không làm gì tự nhiên khóc chi vậy mẹ? May mà khóc nhỏ chứ khóc to chắc công an phương ra bắt mình nhốt vào quá.

Nhỏ lục túi sách đưa cho mình túi khăn giấy mỏng. Ờ phải. Tay mình đen sì dầu xích rồi. Chạm vào tay nhỏ đang run run, thấy lạnh toát. Giờ mới nhìn nhỏ, cuối thu rồi mà mặc cái áo đồng phục mùa hè mỏng dính.

- Sao trời lạnh ăn mặc thế kia? Bộ muốn ốm à?
- Ờ, qua tui phơi quên không kẹp áo nên chắc đêm gió to bay mất rồi. Phải lôi áo mùa hè ra mặc đỡ.

Hử? Mình cứng lưỡi hết nói luôn. Gió thổi vào tủ quần áo mình chứ đâu. Nhìn nhỏ hiền hiền tội tội thế này mà áy náy đến mức ngứa hết người.

- Vậy mặc tạm áo tôi được không? Ngày xưa cũng học cùng trường ấy.

Chẳng chờ nhỏ trả lời, mình ra mở cốp xe, lấy cái áo đồng phục đề phòng ra đưa cho nhỏ.

- Chịu khó một chút nha. Nó hơi to với không được thơm.

Nhỏ cứ chần chừ mãi, nghía nghía cái mũi mình. Chẳng đợi nhỏ đồng ý, mình khoác áo lên người nhỏ luôn rồi đi ra phía xe.

- Đi học đi, muốn bảo vệ không cho vào trường hả?

Nhỏ tỉnh người, lúi cúi đạp chân trống xe rồi trèo lên phóng trước tôi. Nhìn dáng nhỏ đạp xe vội vàng mà mình đơ đơ. Trong lòng mình trống trống kiểu gì ấy, như là nhỏ đi rồi hút hết gió với không khí chỗ mình theo.
C6.
Tối đang ngồi nhai bánh cu đơ nhỏ cho, online lượn lờ facebook. Thấy nhỏ post cái stt mới: “Cảm ơn cứu tinh quần đùi hoa”. Mình sướng râm ran. Thầm cảm ơn cái xe đạp đã giúp mình làm hòa. Ngồi rung đùi thích chí mãi. Nhỏ tên Vi, nhìn cũng dễ thương, xinh xắn ghê. Ngồi lần mò xem hết đống ảnh của nhỏ, đọc note nhỏ viết, càng thấy có cảm tình. Mình liều pm hòm tin nhắn của nhỏ.

- Này hàng xóm, đang làm gì đấy?

- Nhổ lông nách!

Bó tay! Đùa kiểu gì vậy trời? Mà chắc nhỏ nói thật đó. Nhỏ này là mê nhổ lông lắm. Hồi trước có lần mình còn thấy nhỏ cạo lông chân cơ. Nhỏ pm tiếp:

- Thế còn đằng ấy?

- À… ờ… Đang uốn éo luyện hàng =))

Nhỏ ỉm đi một lúc, mình cũng không biết nói gì. Lúc sau nhỏ lại pm

- Này ấy ơi! Ấy sợ gì nhất?
- Tớ á? – Suy nghĩ 1 lúc – Hừ, sợ rán!
- Rán cá, rán đậu á?
- Không, dở à? Gián, con Gián ý. Con gián bò lồm ngồm ý. Nhìn ghê chết
- Ờ vậy hả ?
- Hỏi chi ?
- Thích thì hỏi.

Rồi nhỏ lại ỉm đi. Lúc sau mình thấy tiếng nhỏ gọi ở ngoài ban công. Mình mở cửa đi ra ban công. Nhỏ nhìn thấy mình cười tươi rói. Mình cười lại. Nhỏ định làm gì vậy trời ? Mình ngồi ghé lên lan can. Mình với nhỏ hỏi han nhau vài thứ, chuyện trường lớp học hành. Thỉnh thoảng nhỏ lại cười tít mắt, nhăn mũi. Nhìn dễ thương khiếp cả người. Ngồi một lúc ngoài gió lạnh, vì mặc mỗi cái áo ba lỗ nên mình hắt xì liền vài cái. Nhỏ liền chạy vô phòng, lúc ra cầm cái áo đồng phục mình cho nhỏ mượn hồi sáng, đã được gấp gọn gàng, đưa cho mình. Còn nhẹ nhàng dặn dò :

- Ấy mặc đi, lạnh đó !

Mình hớn hở đón áo từ tay nhỏ, khoác lên người luôn. Nhỏ nhìn mình cười cười. Ủa sao nhìn không giống nụ cười hiền hiền vậy ?

Mình đang đứng nghĩ xem nên nói gì với nhỏ bây giờ. Tim mình đang đập thình thịch à. Bỗng thấy trong người nhột nhột ngứa ngứa. Hình như trong người mình đang có cái gì đó lúc nhúc. Rợn dựng tóc gáy. Ngại không dám manh động gì trước mặt nhỏ, mình cố đứng im, nhưng càng ngày càng cảm thấy rõ ràng có gì đó trong áo mình. Nhỏ Vi đứng chống tay vào lan can chăm chú nhìn mình làm mình càng thấy nóng bức.

Mẹ ơi… Rõ ràng là có cái gì trong áo mình thật. Người mình gai hết cả lên. Vội lột áo ra vứt trước mặt. Âu mai gót.

Con chó.. Thôi chết chửi bậy… > ‘’< Con nhỏ hàng xóm trời đánh. Dám nhét gián vào áo rồi đưa mình mặc. Khỏi phải nói, mình nhảy nhởn hét ầm lên. Mình không sợ gì trên đời, ngoài gián. Hồi bé tu siêu nước bị con gián chui trong vòi siêu chảy tọt vào mồm mà mình kinh hãi ám ảnh tới tận giờ.

Sao trời đất quỷ thần nặn ra được con nhỏ hàng xóm ác như con tê giác kia vậy ? Nhỏ nhìn mình cười ngặt nghẽo, trong khi mặt mình xanh như đít nhái. Mẹ mình dưới nhà nghe thấy tiếng hét với tiếng chân mình dậm cồm cồm xuống nền nhà, gọi với lên :

- Lại lên cơn điên hả Hoàng ?

- Mẹ ơi !!!!! Gián !!!!!

- Tao lên bỏ gián vô mồm mày giờ. Im đi !

Mình chỉ thiếu nước khóc thôi. Chưa bao giờ thấy thằng con trai nào khốn như mình lúc này.

- Ê nhỏ kia ? Mày chơi gì ác vậy ?

Nhỏ vẫn ôm bụng cười. Mình không thể nghĩ chỉ vài phút trước tim mình còn đập tưng tưng vì nhỏ. Mặt giả nai dễ sợ. Nhìn nhỏ cười nhe hết cả hàm răng nanh ra, ghê gai người.

- Thích vậy ! Được không ?

- Thế thì đừng mơ đằng này trả áo nha.

- Đây mua hai cái mới rồi. Cứ giữ làm của tin trong nhà đi nha.

Mình đơ ! Thua tập thứ mấy rồi mình cũng không biết nữa. Vuốt vuốt vai với lưng xem còn con gián nào không. Hậm hực bực bội. Chỉ muốn xé xác nhỏ cho bõ ghét.

- Này nha. Mới sáng đằng này sửa xe cho đằng ấy nha. Vô ơn vậy đó hả ?

- Tưởng chị hỏng thật đó hả ? Chị lừa đó ku.
Nói chuyện với nhỏ này lúc nữa chắc đầu mình phòi óc ra mất. Mình vào phòng đóng cửa cái RẦM. Nằm vật ra giường mà vẫn nghe thấy điệu cười của nhỏ vang vang ngoài cửa sổ

ban co the tam nghi o day neu thay no qua dai

saoviet.mobi,TRANG TAI NHAC MIEN PHI,WAP TAI CLIP MIEN PHI, WAP TAI GAME MIEN PHI, TAI NHAC CHUONG DOC DO MIEN PHI, TAI HINH DONG DEP MIEN PHI, TAI UNG DUNG, PHAN MEM CHO NOKIA, SAMSUNG, TAI NAHC MP3 MIEN PHI

C7.
Nãy giờ mẹ gọi mình ầm ỹ cả lên. Mình vừa ló mặt ra khỏi nhà tắm mẹ đã quát một chàng hỏi mình làm gì trong nhà tắm lâu vậy. Mình mếu máo, mặt nhăn như quả táo tàu ngâm rượu.

- Dạ con tắm !

- Cả năm có thấy mày tắm đâu ? Hôm nay dở quẻ

- Con bị gián chui vào người.

- Thế thì từ nay ngày nào tao cũng bắt gián nhét vô người mày

Trên đời này có hai người đàn bà ác nhất thế gian. Là nhỏ hàng xóm và mẹ mình. Vào giường trùm chăn kín đầu. Chân vẫn đau buốt, mũi vẫn sưng tím. Hôm nay lại được lũ gián làm mẩn đỏ hết người. Mình phải nói là thân tàn ma dại. Con nhỏ này được nha. Mình không trả thù thiên hạ khinh mình. Đời thủa nhà ai một thằng con trai lắm trò như mình bị một con nhỏ kém 2 tuổi troll đủ kiểu.

Cả ngày đi học không nghe được gì lọt tai. Chỉ mải kiếm cách trả thù nhỏ. Cứ nghĩ đến cảm giác lũ gián bò quanh mình là óc mình lại sôi lục bục. Nhưng trả thù kiểu gì đây hả trời. Nóng trong người.

Chiều rong xe về. Về hơi sớm nên đường không tắc. Tới gần nhà, đang lẩm nhẩm hát lãng mạn tí thì nghe tiếng nhỏ gọi tru tréo đằng sau.

- Hoàng ơi, đợi Vi với !

Lại trò gì đây trời ? Lại còn xưng Hoàng với Vi ? Nghe rợn tận chân lông.

- Cho Vi đi cùng nha. 1 đoạn thôi.

- Không cho. Đâu thiếu đường. Tránh xa tao ra

- Tui đang bị 2 tên dở hơi bám theo. Chìa ta ra giúp người ta đi mà !

Ngoảnh lại thấy hai tên đầu trâu mặt ngựa ga rè rè ngay gần một đoạn. Nhìn cũng không nguy hiểm lắm, chắc thấy nhỏ dễ thương bám theo làm quen xin số. Chớ đường này không vắng người bọn này không dám cướp của hay hấp diêm giữa ban ngày đâu. Quay ra nhỏ, nhỏ nhe răng ra cười. Trông phát ghét. Mình rồ ga đi trước. Bỏ mặc nhỏ tròn mắt đằng sau. Lần này thì chết với anh nha nhóc.

Về đến nhà, vứt cặp xuống bàn, ngồi thườn ra ghế. Cũng thấy lo lo. Để mặc nhỏ cho hai thằng mặt lợn, nghĩ cũng ghê. Nhỡ đâu nhỏ có mệnh hệ gì mình cũng ăn năn cả đời. Nhưng nhỏ này cũng lắm trò, không biết có thoát thân được không nữa. *Văng tục*. Vì gái mà mấy ngày nay đau hết đầu. Còn đâu những tháng ngày yên ả hưởng thụ của mình ngày xưa. Cuộc sống của mình vốn dĩ êm như một cuộn len. Tự nhiên nhỏ xuất hiện như con mèo điên, vò rối tung cuộn len ấy lên. Giờ làm sao ngồi cuộn lại từ đâu bây giờ ?

Ra cổng hóng, vẫn chửa thấy nhỏ về. Chẳng nhẽ lại phóng xe ra xem ? Dở người ! Như thế nhỏ chửi điên. Mà hôm nay lại làm nhỏ lên cơn rồi. Không biết tối về có bị nhỏ hành không. Đi tới đi lui vẫn chưa thấy nhỏ hiện hình. Máu trong người mình chuẩn bị sôi lên rồi đấy.

Kia rồi. Nhỏ lững thững đằng xa. Ủa sao xe có không đi mà dắt bộ kia ? Mình náu ở cổng nhìn nhỏ. Thấy có lỗi quá. Chợt nhớ đến sáng qua nhìn thấy nhỏ khóc lúc mình sửa xe. Là khóc thật chứ không phải giả bộ gì. Một phút duy nhất trong ngày thấy nhỏ bé bỏng yếu ớt. Giờ một phút ấy lại quay lại. Nhỏ bé như một con mèo, con mèo này tạm thời không điên. Nhìn nhỏ đi chậm chậm dưới bao nhiêu là lá rụng, tim mình cũng rụng từng mảng rồi. Mong nhỏ nhanh về tới cổng chứ tim mình rụng hết lấy gì mà thở.

Nhỏ mở cổng đi vào. Coi bộ bị hai thằng mặt lợn kia chèn ngã xe rồi. Tay áo bẩn toàn đất. Đang nghía nhỏ, tự nhiên nhỏ quay ra lườm mình. Mình giật người đứng thẳng lên, đầu cụng vô thành tường đau nứt óc. Nhỏ lườm mình lâu lắm. Mình lúc đầu không biết làm gì, đứng xoa đầu nhìn nhỏ. Gì chứ ? Hại mình từng ấy vụ, giờ mình đập lại một lần mà nhìn nhau thù hận thế ? Vô lý ! Nhỏ dựng xe đi vào nhà. Bỏ mặc mình ngoài sân, đứng dưới bao nhiêu là lá rụng.

Ơ….
C8.
Tối nay ăn cơm chẳng ngon gì hết. Trệu trạo nhai cơm như nhai vải. Mẹ quay sang kể chuyện

- Qua Hoàng ngủ say thế ? Không nghe tiếng gì à ?

- Tiếng gì mẹ ?

- Chồng cô Thi về gây sự. Say khướt. Đánh đập hai mẹ con nó đến khổ.

- Dạ…

- Dụ thằng mất dậy nó kí đơn li hôn mãi không được. Ừm… Cứ như bố mày.. chính ra lại hay…

Mình ứ ở cổ không nuốt được thêm gì luôn. Uống xong hớp nước canh, chào mẹ đi lên phòng. Ngồi online chẳng thấy nhỏ đâu. Mình hối hận về chuyện hôm qua quá. Mình đúng là thằng đàn bà. Đi chấp đứa con gái, không biết ngượng.

Ngó ngó ra ban công cũng không thấy phòng nhỏ bật điện. Mình lang thang lên sân thượng hít thở.

Nhỏ đang ngồi trên đó. Ngồi thu lu một góc, tay bó gối, gục mặt xuống. Chắc đang khóc rồi. Mình đứng đơ người ở cửa sân thượng. Đứng không được mà ngồi cũng không xong. Thành ra mình vừa đứng vừa ngồi, cứ khum khum như đi đánh rậm.

Mình chẳng biết làm gì. Mọi bực tức, kế hoạch trả thù tự nhiên vỡ hết. Con mèo điên không vò cuộn len nữa. Nhưng nó … tự rối ! Mình muốn làm gì đó, nhưng lại không biết làm gì.

Bỏ xuống phòng nằm 1 lúc. Thấy ngoài ban công có tiếng động. Mình bật dậy dò dẫm ra xem. Mở cửa ra đã thấy nhỏ ngồi đung đưa chân, vắt vẻo trên lan can. Khóc xong rồi á ? Thay đổi nhanh vậy trời ?

- Ê, ngồi đó ngã lộn cổ chết thì sao ?

Nhỏ quay sang nhìn mình. Mắt đỏ hoe. Nhưng miệng thì cười cười.

- Đêm qua sợ quá không dám lấy áo vào hả ?

- Không thèm ! Vứt luôn !

- Đây giặt cho rồi. Cầm vào cất đi.

Nhìn thấy cái áo gấp gọn mà mình muốn khóc thét. Nhỏ này lại định quậy gì nữa đây.

- Ê này, đây không đùa đâu nha. Chơi ác vừa thôi. Trong áo lại có thằn lằn rắn rết chứ gì ?

Nhỏ cứ cười mình hoài. Rũ áo ra phẩy phẩy cho mình xem.

- Có cần đây mặc thử cho luôn không ?

- Thôi khỏi, tặng luôn đấy ! Thấy nó là kí ức hãi hùng lại ùa về đục óc. Ai dám mặc.

- Cho đây luôn ấy hả ?

- Ừ

- May quá, tự nhiên được cái giẻ lau !

Nhỏ cười. Tiếng cười vang vang trong gió. Mình vẫn cảnh giác đứng xa xa nhỏ. Nhỏ này nguy hiểm lắm. Đứng gần thế nào cũng bị quậy như chơi. Nhỏ hôm nay cũng không nói chuyện nhiều. Giọng còn ngạt ngạt do khóc. Muốn hỏi xem hôm qua bị ngã xe có làm sao không mà lưỡi cứng đơ. Muốn xin lỗi một câu mà tắc cổ. Không nói nổi.

Nhỏ không nhìn mình nữa. Cứ ngồi đung đưa chân, nhìn ra xa. Mình tự nhiên thành ra thừa thãi. Đứng đây hơi vô duyên, vào phòng cũng không tiện. Đành ghé mông ngồi lan can nhà mình, tay dứt mấy ngọn tường vi phất phơ trước mặt.

- Tường Vi sắp nở rồi !

- Hả ? Ừ.. Ờ… Mà từ sau định nói gì thì ho một cái. Giật mình tí ngã

- Ha ha. Nhát chết !

Lại im một lúc. Nhỏ này hài. Nói thì nói một tràng đi xem nào. Thi thoảng thốt ra câu rồi im bặt.

- Đằng ấy có sách học tốt Toán không ?

- Không ! Đây chỉ có sách học tốt môn Chào cờ thôi.

Nhỏ lại cười. Mình cũng cười. Lần này không im theo nhỏ nữa. Mình tự động bắt chuyện tiếp

- Sao ? Hỏi sách làm gì ?

- Mai nhiều bài tập. Nay không hứng làm

Ở phải rồi ! Tâm trạng không tốt lấy đâu hứng học.

- Thế đưa đây làm cho !

- Làm được không ?

- Này ! 2 năm trước đây cũng học lớp 11 đó.

- Bày đặt !

Nhỏ đi vào phòng, ôm ra tập vở đưa cho mình. Mình cầm tập vở, đang định đi vào phòng thì nhớ ra, vội đặt tập vở lên thành lan can, hốt hoảng hỏi :

- Này, trong đó mà có nhét gián là tui xé nát vở luôn nha !

Nhỏ lại cười rồi. Ôm bụng cười ngặt nghẽo. Tôi như thằng khùng đứng giữa ban công nhìn nhỏ. Ôm đống vở vào phòng mà lòng mát như có gió. Chữ nhỏ đẹp ghê. Lê Hoàng Vi. Ế ! Tên đệm của nhỏ là tên mình. Hoàng Vi ! Nghe hay quá !

***

Bố mình về thăm nhà vào sáng sớm. Vừa vặn lúc mẹ mình mới rời khỏi nhà. Bố vẫn thế. Vẫn ít nói và nhẹ nhàng như hồi còn ở với hai mẹ con.

- Hoàng dạo này học hành thế nào ?

- Dạ được ạ !

- Lê Hoàng Vi ! Của ai đây con ?

Bố nhìn tập vở trên bàn uống nước rồi hỏi mình. Mình vừa nhai bánh mì vừa trả lời lấy lệ.

- Bạn con đó bố, nhờ con giảng bài giúp.

Bố vừa xếp đồ vào tủ lạnh, vừa hỏi

- Con có bạn gái rồi hả ?

- Bố hỏi kì vậy, không đúng đâu !

Bố cười !

- Không sao ! Con vui là được.

Bố cho tiền nhưng mình không cầm. Bố chào mình. Mình cũng không tiễn. Từ ngày bố mẹ ly hôn, mình đã mong bố đừng về đây nữa. Cứ thỉnh thoảng về, mua cho nhà một vài thứ, dặn dò mình một vài câu rồi đi. Hụt khó tả.

Nhỏ đứng đợi mình ở cổng. Mình đưa tập vở cho nhỏ. Tâm trạng khó chịu từ khi bố về, mình cũng chẳng muốn nói gì luôn. Dắt xe ra cổng vẫn thấy nhỏ đứng đợi. Mình hơi gắt :

- Còn chi nữa ? Bộ muốn làm cho cả bài ngày mai hả ?

- Không ! Cho đi nhờ nha ! – Nhỏ nhìn mình cười nhăn mũi.

- Không cho! Xe đâu?

- Bữa trước bị ngã hỏng rồi!

Nói xong nhỏ trèo lên xe mình luôn. Choáng! Mà ghê nha! Còn chuẩn bị mũ bảo hiểm nữa. Rõ ràng nhỏ lập kế hoạch chặn mình từ trước rồi.

Đèo nhỏ nên chạy chậm chậm. Nãy nhìn thấy mắt nhỏ vẫn còn đỏ. Chắc đêm qua vẫn khóc. Nhỏ ngồi im re đằng sau xe. Có lúc lặng tới mức mình phải ngoảnh lại xem nhỏ còn ngồi đó không.

- Nhìn gì đó? Tập trung lái xe đi

- Ờ, thỉnh thoảng ngó xem đã rơi chưa. Cứ im ỉm thấy sợ.

Nhỏ lại cười. Nụ cười nhàn nhạt. Mình không bắt chuyện nữa. Để mặc mình và nhỏ quẩn quanh với những suy nghĩ của riêng mỗi người. Ai ngờ đâu phía trước kia, sẽ có những cơn bão ập tới đè nặng lên vai của mình và nhỏ.

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi

Cách nhau một giậu mồng tơi xanh rờn

Hai người sống giữa cô đơn

Hình như nàng có nỗi buồn giống tôi

C9.

Chiều tan học, theo lời nhỏ dặn hồi sáng, mình lượn qua trường đón nhỏ. Trông dáng nhỏ lũn cũn áo váy đồng phục đi ra cổng trường xinh quá. Vậy mà cứ tươi cười với mấy thằng bạn nhìn thấy ghét. Nhỏ trố mắt khi thấy mình đứng đó.

-Đến đây chi vậy?

Ô! Thái độ gì thế không biết?

-Đến thăm trường cũ! Sao không?

-Không sao! Thăm đi, tui về trước đây!

Nhỏ này bị khùng sao vậy? Hay mất trí nhớ ngắn hạn? Mới sáng đi nhờ mình, bảo mình chiều đến đón. Mà mình chột dạ, ngắm nghía kĩ nhỏ. Sao lúc sáng nhìn yếu ớt nai nai, chiều gặp lại hiện nguyên hình con quỷ hay bày trò. Mình nên đến nài nhỏ lên xe hay bỏ mặc nhỏ phóng về trước? Rõ dở hơi. Đụng vô con khùng rắc rối không tả được. Bực cả mình.

Đang rề rề ga đến phía nhỏ thì nhỏ quay phắt lại. Mình đạp phanh tí ngã. Trông nhỏ lúc dữ như mèo điên sắp cắn người.

-Thôi mỏi chân lắm. Đèo tui về!

Nói xong nhỏ trèo lên luôn. Lần này thì mình hơi rợn rợn. Nhìn nhỏ nguy hiểm không ngôn từ nào tả xiết. Mình vừa đi vừa ghê. Nhỏ ngồi đằng sau ngó nghiêng, thỉnh thoảng lại còn hát. Nhỏ mà cứ tiếp diễn những trạng thái tâm lý bất thường thế này. Mình sẽ ý kiến với cô Thi đưa nhỏ sang Trâu Quỳ điều trị luôn.

Vừa dừng trước cổng, nhỏ nhảy huỵch xuống xe, đi thẳng vô nhà, không thèm một lời cảm ơn. Mình đang ngớ người, nhỏ quay lại, mặt lại nai:

-À, nay lại làm bài cho tui nha!

-Nghỉ ! Tui không rảnh !

Nhỏ nhăn trán đứng nhìn mình. Mình cũng hơi bực bực cái thái độ rồi. Nhưng lại nhớ lúc nhỏ ôm gối ngồi khóc đành thôi. Nhìn nhỏ ôm khư khư cái hộp bìa các tông từ lúc ở trường về, thấy tò mò nên hất hàm hỏi :

-Cái hộp gì kia ?

-Hộp này người như đằng ấy không xem được đâu !

Xong nhỏ bỏ vào nhà luôn. Cú quá ! Chả nhẽ lại rồ ga đâm đổ cổng nhà nhỏ ? Thôi, như thế con béc giê xơi tái mình mất. Hậm hực dắt xe về nhà. Từ hồi dính tới nhỏ đến bây giờ, ngày nào mình cũng lâm vào tình trạng bực bội. Mình thề từ nay nhỏ có làm gì, có khóc lóc hay buồn bã gì thì mình mặc kệ. Thứ con gái gì đâu, khùng không thuốc chữa.

Tối ăn cơm xong, mò lên phòng. Dạo này vụ nhổ lông và luyện hàng của mình trên facebook đã chìm xuống từ bao giờ. Chẳng có chủ đề gì để chém gió cả. Chán quá lại mò ra ngoài ban công.

Cửa sổ phòng nhỏ mở, đèn bàn hắt ra sáng một góc. Chắc đang làm bài tập rồi. Mình dựa vào lan can, dứt dứt mấy lá tường vi nghịch chơi. Chợt thấy cái hộp hồi chiều nhỏ ôm khư khư để bên bờ lan can nhà nhỏ. Dám dấu không cho mình xem à.

Mình với tay cầm cái hộp bìa mang về. Xem bên trong có ngọc ngà châu báu hay bí mật gì mà nhỏ nói người như mình không xem được. Tách được miếng băng dính, mình mở hộp ra.

Mẹ ơi, huhuhu. Ngã té ghế. Gián trong hộp bò lổm ngổm khắp phòng. Phải đến gần chục con. Mình mà không thở kịp chắc ngất mẹ nó ra sàn. Con quỷ kia bị điên sao mà bắt gián nhét vào hộp làm gì ? Lại còn đem về nhà đặt trên lan can. Troll mình à ? Con chó.
Mình hú hét một hồi rồi chạy ra ban công, thấy nhỏ đã đứng đó từ bao giờ, mình ức quá quát ầm lên:

-Con nhỏ kia, có trò cũ rích sao mày chơi hoài vậy?

-Trò gì? Hộp đó tui để đây, đằng ấy mang về làm gì còn trách tui.

Cứng họng luôn! Tự nhiên ngu ôm hộp gián về mở ra. Thiệt là rồ hết biết. Mình hận con nhỏ thấu trời. Đang kiếm chổi, quay sang đã thấy nhỏ trèo sang ban công nhà mình.

-Gì nữa ? Hại tui thế này còn chưa đủ à ?

-Im mồm đi, tui bắt chúng nó.

-Đằng ấy đi chữa điên trước đi. Có khùng mới đi nuôi gián.

-Tui nuôi hồi nào ? Tui làm thí nghiệm đó.

Đồ điên. Thí nghiệm con khỉ. Tội ! Đẹp nhưng mà điên. Chơi với nhỏ chỉ tổ hại người. Mình lột áo vứt đi rồi chạy vô ngay nhà tắm. Mẹ mình từ nãy giờ nghe tiếng hét với cãi cọ giờ mới chạy lên.

-Cái gì đấy Hoàng ? Làm gì trong đấy đấy ?

-Con tắm !

-Nay lại dở quẻ

-Mẹ hỏi nhỏ Vi nhà cô Thi ấy. Nó vứt chục con gián vào phòng con đó.

Mẹ mình cười hô hố với nhỏ Vi :
-Từ mai cứ chiều chiều mày vứt gián vào người nó cho bác. Thằng này cả năm nó không tắm. Phải thế mới trị được.

Mình xả nước thật mạnh vào người. Không chờ bình nóng lạnh chạy nữa. Chó thật ! Lần này không trả thù nhỏ mình không làm người luôn.
C10.
Lục tủ mãi mới tìm thấy cái màn trắng mẹ giữ từ hồi bố mẹ cưới nhau. Nhưng lấy đồ kỉ vật của mẹ đi phá thế này liệu có mất dậy quá không ? Thôi khỏi nghĩ. Nghĩ nhiều mệt đầu lắm, mà giờ mình chỉ muốn trả thù nhỏ hàng xóm dạng người tâm quỷ kia thôi.

-Mẹ ơi cho con mượn cây son đỏ với bộ tóc giả

-Làm gì ?

-Con mượn đóng kịch. Lớp con tập văn nghệ.

-Trong ngăn kéo bàn trang điểm. Tập xong nhớ mang về không tao giết

Lúi cúi đem đống đồ lên gác. Thỏi son này mà bôi choét mỏ cũng phải hết nửa, rồi còn bẻ ra pha nước để làm giả máu nữa, hỏng là cái chắc. Chuyến này mình mệt với mẹ rồi. Bộ tóc giả đội xong còn giữ được chứ son chắc nhờ đứa bạn mua thỏi mới.

Vừa ngồi cắt màn ra làm áo khoác trắng, vừa tưởng tượng ra mặt con nhỏ lúc đêm đêm bị mình dọa ma, sướng rung đùi. Sau lần này thì hết troll mình. Mà còn dám troll nữa, mình dọa trò ác hơn.
Trang điểm thử rồi đứng ngắm trước gương. Thấy ghê. Mình trông còn phát khiếp. Không biết có nên trét trét thêm tí nước son vào ngực làm máu cho khiếp thêm tí nữa không. Mớ tóc giả của mẹ mượt quá, muốn làm xù trông cho dữ tướng mà sợ không chải lại được thì mẹ cạo đầu mình.

Lò dò xuống cầu thang, tính bụng dọa thử mẹ xem hiệu ứng, tìm mãi chẳng thấy mẹ đâu. Lại lò dò đi lên. Vừa mở cửa phòng đi vào thì thấy mẹ. Mẹ thét lên chóe tai rồi vả cho mình một phát đập mặt vào cánh cửa. Khỏi nói chứ trên đầu toàn sao là sao.

-Mẹ ơi, con, con Hoàng mà !

-Tiên sư cha mày, mày nghịch trò gì mất dậy thế ?

-Con hóa trang thử

-Lớp mày định đóng vở Nghĩa địa nổi dậy à ? Tiên sư bố mày. Đi rửa mặt đi hộ tao cái. Làm tao tí chết.

Mình đẻ giờ xui ngày xẻo tháng đen năm đủi hay sao ấy. Làm gì cũng phải bị đâm chém vài nhát mới được. Rửa mặt xong thấy má phải sưng vù lên. Mẹ mình vũ thê thế này, bố bỏ là phải.hic. Nhắc đến là buồn thối cả ruột.

Ôm má ra giường, chắc ngủ một giấc đợi đến đêm dậy dọa nhỏ. Mà chỉ lo đêm nay nhỏ không mở cửa sổ thì mình biết dọa sao giờ ? Đợi đến đêm mai thì ức chết. Cái cục tức của mình phải nuốt ngay không nghẹt thở mất. Thôi nằm xuống đã, từ lúc bị mẹ vả đập mặt vào tường, đầu óc mình đã choáng váng, ong ong lên rồi.

Không ngủ được, với điện thoại vào facebook. Lượn lờ lúc thấy nhỏ Vi up stt mới. ‘‘Quần đùi hoa à, xin lỗi nha !’’. Ủa xin lỗi gì vậy ? Xin lỗi vì tát mình, vì lấy quần đùi mình, vì thả gián vào áo mình, hay vì gì ? Mà lại định giở trò gì đây ? Đây không mắc bẫy lần nữa đâu. Mình thề không tin nhỏ, không nương tay với nhỏ bao giờ nữa. Đang suy nghĩ miên man, nhỏ Vi gọi mình ra ban công. Mình lục tủ lấy áo khoác ra mặc, hôm nay phải để phòng kĩ càng. Ló đầu ra, thấy nhỏ ngồi đó, nhìn mình cười cười. Mình biết điệu cười gian gian này không chứa đựng cái gì hay ho, nhưng cứ tiến đến. Tới gần mới thấy mắt nhỏ đỏ. Ủa, lại có chuyện gì mà khóc nhè nữa trời ? Nhỏ đưa mình vài hạt ô mai, mình lịch sự cũng cầm hai biên bỏ mồm ngậm.

-Ra đây làm gì ?
-Buồn, ra chơi
-Gọi người ta ra đây chi ?
-Không thích 1 mình thì gọi.

Xong rồi nhỏ nín luôn, không nói thêm gì nữa, mình vốn cũng nhát chuyện, thấy nhỏ im cũng im re. Lúc sau ăn hết ô mai thấy thèm, bấm bụng khen :

-Ô mai ngon thế !
-Ờ, mới tập làm !
-Ô mai gì đó ? Vị lạ lạ !
-Gián, làm bằng lũ gián hôm qua bắt bỏ hộp đó. Trộn gừng rang lên, nặn tròn tròn lại. Ngon ghê ha.
-AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

Tỉnh dậy ! Mồ hôi ướt mặt. Ủa nãy giờ mình mơ. Hu hu. May quá là mơ chứ nếu thật mình thề từ nay uống nước sống qua ngày chứ không ăn. Ngó qua đồng hồ. Mình đã ngủ gần 2 tiếng rồi. Hơn 11h chút xíu. Chuẩn bị kế hoạch thôi.

Chạy tót ra ban công ngó sang nhà nhỏ. Hê hê. Hôm nay cửa sổ mở. Kế hoạch của mình bước đầu thuận lợi rồi. Mới bước vô nhà, bỗng nghe thấy tiếng đập cửa rầm rầm, rồi đồ đạc rơi loảng xoảng. Tiếng động này nghe quen thế ? Làm mình nhớ hồi bố vẫn còn ở cùng hai mẹ con, mỗi khi cãi nhau mẹ đều hất đổ hết đồ đạc, rơi loảng xoảng, cốc chén vỡ bắn cả những mảnh thủy tinh vào gầm bàn chỗ mình hay ngồi bó gối núp bố mẹ. Sao lại có những tiếng động làm mình thấy tê tái thế này ?

-Hoàng !!! Hoàng ơi !!!

Mẹ gọi mình. Mà lạ, tiếng gọi nghe thảm thiết thế ? Ở dưới ngõ còn có tiếng đám đông gọi nhau nữa. Mấy âm thanh quỷ quái cứ diễn ra lần lượt làm mình thấy nóng bức trong lòng quá. Vội chạy xuống nhà. Mẹ hớt hải túm lấy vai mình.

-Mày xem làm thế nào sang đập cửa giúp cô Thi cứu con Vi ra với. Thằng Tùng say rượu về nhốt con bé trong phòng rồi đánh nó một hồi. Không cứu nó ra thì nó chết mất.

Cái gì vậy trời ? Mình như bị ai chặt cụt chân tay luôn. Mình ghét nhỏ lắm. Nhưng sao nghe thấy nhỏ bị bố đánh mà lòng mình đau vậy trời. Chân tay luống cuống chạy qua chạy lại cật lực mà không biết làm gì.

-Mẹ ơi làm nào giờ ? Sức con ẻo lả này sao phá được cửa ?

-Mày sang hộ cô Thi phá đi, tao đi lên công an phường gọi các bác xuống xử lý.

Trước khi đi mẹ còn hất lại cho mình câu : – Nhanh lên, lôi con bé ra không nó bị đánh chết !

Hu hu, nhỏ sắp chết rồi. Mình muốn kéo mẹ lại, bắt mẹ ở nhà lo chuyện với mình quá. Mình nhát từ bé, lại chưa đập phá đánh nhau bao giờ. Giờ đập cửa ra cũng không làm nào lôi ông Tùng ra, nhất là ông ý còn đang say rượu. Ổng điên lên ổng còn đập nhỏ Vi một phát chết tươi thì sao ?

Ước gì bố ở nhà thì hay biết mấy. Bố vừa to vừa khỏe. Bố sẽ giải quyết xong chuyện từ lâu rồi. Chuyện của nhỏ Vi làm mình nhớ lại bao nhiêu mảnh kí ức mình cố gắng đập vỡ vụn từ lâu, giờ đột nhiên bay về chắp nối lại một cách lệch lạc. Ngày bố bỏ đi mình mới là thằng bé con, chỉ biết đứng cửa khóc nhìn bóng bố khuất dần. Rồi hàng ngày cứ lầm lũi ăn với học. Suốt mấy năm trời chỉ biết đến trường rồi về nhà rúc đầu vào sách vở với game. Có lẽ không có bố, con đường của mình bé lại còn 1 nửa. Vừa đi vừa lò cò, thỉnh thoảng không giữ được thăng bằng bị ngã dúi dụi, lại đứng dậy chùi mũi rồi đi tiếp. Mỗi khi xước xát, chỉ có mẹ lau chân cho, khi nóng đầu có mẹ vành áo áp trán mình vào bụng mẹ. Rồi dần dần mình quên mất bố. Rồi dần dần mình quên cách yêu bố. Nghĩ kĩ mới thấy bố mình con tốt hơn bố nhỏ Vi gấp vạn lần.

Nhắc đến nhỏ Vi lại thấy hốt hoảng. Chạy lên phòng ra ban công, nhảy sang ban công nhà nhỏ nhìn vào. Trong khung cửa sổ có một cảnh tượng mà mình ước mình không bao giờ nhìn thấy lần thứ hai. Nhỏ Vi bị dồn một góc, mặt đầm đìa máu mũi và nước mắt. Chú Tùng có lảo đảo nhưng khỏe như một con trâu điên, chú cầm thắt lưng da quật vào người nhỏ từng hồi. Trời ơi, nhỏ làm gì chú mà chú lại đánh nhỏ thế kia? Tiếng cô Thi với mấy người đập và hó hét ngoài cửa. Cái cửa gỗ dày và cứng thế kia có đập đến sáng mai cũng không long ra được.

Nhảy về nhà, tim mình lúc này sắp vỡ mất rồi. Chợt thấy đống màn trắng với tóc giả để trên giường. Mình tính phải dùng cách này thôi. Bố mình bảo những thằng say rượu yếu bóng vía lắm. Đội mớ tóc giả lên đầu, khoác màn bùng nhùng vào người. Lấy cốc nước son đã pha, chỉ kịp trét trét qua mặt với đổ vào cổ, không còn kịp soi gương nữa. Mình phi ra ban công, lại nhảy sang nhà nhỏ.

Hít một hơi dài lấy đủ dũng cảm, mình đứng ở cửa sổ, dang tay ra, cố trợn mắt nhe răng, hét hết cỡ lên

-Gaoooooooooooooo!!!!!!!

Đầu tiên là nhỏ Vi nhìn thấy mình, vì nhỏ ngồi góc hướng ra cửa sổ. Nhỏ thét lên kinh hãi. Chú Tùng nhìn ra rồi ngã ngửa ở chỗ nhỏ Vi, mặt thất kinh, cắt không còn một giọt máu. Những vệt nước đỏ mình hất lên mặt cứ chảy chảy vô cổ mình ngứa ngứa mà không dám gãi.

Chú Tùng hốt hoảng mở ngay cửa chạy tháo thân. Mọi người ngoài cửa đuổi theo hết. Chỉ còn nhỏ Vi ngồi đó. Nhỏ vẫn khóc, nhìn mình sợ lắm, nhưng không chạy được, chắc là vì đau quá không đứng nổi. Mình bỏ bộ tóc giả xuống, vuốt vuốt mặt rồi gọi

-Vi ơi, tui Hoàng nè. Đóng cửa vào đi không bố Vi quay lại đánh tiếp giờ.

Nhỏ trố mắt nhìn mình, đứng dậy chốt cửa, rồi chạy ra mở cửa ban công cho mình. Mình lao vào nắn nắn vai với tay nhỏ xem bị gãy chỗ nào chưa. Thấy mọi thứ vẫn cứng cứng mà mình cũng… cứng theo.hic

-Sao Vi ngu vậy? Không biết chống cự, không biết đánh lại à? Bình thường tát tui đánh tui kinh khủng lắm mà. Hôm nay ăn phải thuốc liệt hả?

BỐP! Nhỏ tát mình một cái như trời giáng. Mình lảo đảo dựa vào cửa, không hiểu tại sao lại bị ăn tát vô cớ.

-Đồ điên? Sao tát tui? Tui vừa cứu đằng ấy đó, không được cảm ơn còn tát? Đằng ấy đúng là bị khùng.

BỐP! Một cái tát nữa. Nhỏ quá quắt lắm. Mình đau vô cùng, nhưng không đau ở mặt đâu. Mình thấy nhức ở tim, ở khắp mọi nơi trên cơ thể. Ngày hôm nay mọi thứ đối với mình quá nặng nề rồi. Mình ghét nhỏ, mình căm thù nhỏ. Chưa kịp nói gì. Nhỏ đẩy mình bắn ra ban công rồi đóng cửa lại. Mình chạy ra cửa sổ. Định khuyên nhỏ vài câu cho bình tâm lại chứ không phải chửi nhỏ, thế mà nhỏ cũng sập cửa sổ nốt. Nhỏ tắt đèn tối um. Còn mình đứng bên ngoài, cạnh mấy khóm tường vi đang giục nhau nở.

Về phòng, đóng cửa, tắt điện, nằm vật ra giường. Mình có thể tưởng tượng như in cảnh nhỏ ngồi gục mặt khóc. Thôi thì cứ khóc cũng được. Miễn là đừng có làm gì dại dột, đừng tự tử nha nhỏ. Dù gì nhỏ cũng đáng thương. Mình chưa bao giờ bị đánh đau như nhỏ. Mà nhìn mặt nhỏ lúc hoảng sợ, đầm đìa máu với nước mắt mà tim mình lại thắt lại.

Phòng tối đen! Bình thường mình hay để đèn ngủ vì nhát từ bé. Nhưng hôm nay mình muốn cùng nhỏ trải qua cái đêm đen tối này. Còn chút sức lực cuối cùng trong ngày, mình lần mò điện thoại vào facebook, inbox cho nhỏ vài tin nhắn.

“Thôi, khóc rồi ngủ đi nha. Ngày mai trời lại tươi sáng. Tui biết nhỏ lại cười nhăn mũi, kiếm trò quậy tui thui mà! Khóc nhiều vào nha, khóc cho hết đau đớn tủi hổ đi nha. Mai còn gặp được nhau, tui nguyện cho nhỏ đánh đập tui cả ngày!”

Tag: , ,
Hãy chia sẻ nếu bạn thấy trang này có ích

Chuyên mục phân loại

Chưa được phân loại (4) truyen tinh yeu (24)

Liên kết